Forum lớp toán

[N]ơi chia sẻ và học hỏi
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Chào mừng các bạn đến với forum lớp toán!!!
Các bạn muốn đăng kí 4rum phải để lại tên, lớp ở box dành cho khách viến thămvà phải chờ admin kích hoạt mới sử dụng được nhé *admin*
*Thông báo* Vì hiện nay có danh sách và thông tin một số bạn trong lớp nên không tiện để khách viếng thăm cập nhật thông tin, các bạn là thành viên của lớp vui lòng đăng kí để có thể xem thông báo và thông tin của lớp *admin*

Share | 
 

 Ngày của gió

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
123
Giáo sư - tiến sĩ
Giáo sư - tiến sĩ


Tổng số bài gửi : 31
Join date : 24/10/2010
Age : 21
Đến từ : lop T1

Bài gửiTiêu đề: Ngày của gió   23/10/2011, 13:37

Ngày của gió

Posted by Henry Long Nguyen | On 15 - September - 2009 | 4 Comments



Ngày không nắng, trời nhiều mây… cảm giác dịu mát và thanh bình. Gió khẽ thổi qua, mơn man mái tóc dài của bé. Bé nhớ về hồi ấu thơ, bà thừơng kể bé nghe những câu truyện cổ tích. Bé nhớ hình ảnh nàng tiên cá, cô bé lọ lem, những ông tiên có phép mầu, các thiên thần nhỏ… và bé cũng nhớ câu chuyện cổ về gió. Bé thừơng hỏi những câu hỏi rất vu vơ, những câu hỏi nhiều khi ngốc ngếch, có lần bé hỏi bà : ” Gió đến từ đâu và rồi gió sẽ đi đâu ? ” Bà cừơi và bắt đầu kể…
Ngày xửa ngày xưa…
Ngừơi ta nói với nhau gió là nàng tiên khoác chiếc áo dài vô hình, bay khắp nơi, và đến mọi nơi. Gió vô hình nhưng lạ thay ngừơi ta vẫn có thể nhận ra gió mỗi khi gió thổi qua những tán cây, hay khi gió lứot trên cánh đồng…
GIó nhẹ nhàng và mỏng manh. Gió là gì nhỉ ? Gió bay khắp chốn và cất tiếng hát vi vu .. vi vu… những cơn gió đang thổi. Nhũng cơn gió muôn đời lang thang và lúc nào cũng ca bài ca tưởng chừng như vô tận, những cơn gió muôn đời chu du khắp nơi khắp chốn và chứng kiến mọi sự đổi thay của lẽ đời dâu bể…
Trên cánh đồng, cỏ rạp xuống khi gió thổi qua, gió nhiều khi mạnh mẽ làm gãy nhũng thân cỏ mềm yếu, làm nát những cánh hoa dại… vậy mà cỏ và hoa lúc nào cũng ngóng đợi gió… để được hoà mình vào gió, đựơc gió nâng lên không trung và theo gió đến nhũng miền đất mới.
Trên bờ biển, gió ve vuốt bờ cát trắng, đùa giỡn với những rặng phi lao, vậy mà khi bão về, gió lại nhẫn tâm tàn phá tất cả, sẵn sàng thổi bay những gì gió gặp trên đường, gió ơi, gió có tàn nhẫn quá không ?
Nhưng ở đời, tạo hoá luôn sáng tạo nên những điều kì diệu. Gió có thể huỷ diệt mọi vật nhưng cũng đem sự sống để hồi sinh vạn vật. Những ngọn gió tín phong thổi từ nơi xa xôi năm nào cũng đúng hẹn, những luồng gió đông nam luôn là dấu hiệu báo mùa hè đã về, và cả những cơn gió không tên cũng mang trong mình những hạt giống để phủ xanh lại những cánh rừng cằn cỗi.
Rốt cuộc gió là gì và gió đến từ đâu ? Trong suốt hành trình vô tân của mình, có bao giờ gió dừng lại ? Cánh đồng xa mờ trải dài đến đường chân trời mù tắp, gió đang nhảy nhót, khẽ đạp nhẹ lên những luống hoa dại, cánh gió sượt qua vô tình và lãnh đạm, gió là người lữ hành, là kẻ lãng du tự do trong suốt cuộc đời cô độc của mình… có phải gió luôn tự do?
Có ngừơi đã nói rằng : “Sự tự do của gió không thể bị đánh đổi bằng những thứ xúc cảm mơ hồ đến phù du. Chỉ phút chốc là gió sẽ thành biến thành giông bão. Từ giông bão gió trở về với từng mảnh bé con để tàn và tan biến đi rồi lại hồi sinh thành những luồng gió mới. Gió luôn luôn thay đổi và cô đơn.“
Phải chăng gió không thể dừng chân quá lâu tại 1 nơi nào đó, gió bay đi vội vã cũng như khi vừa đến, để lại phía sau sự nhẹ nhõm vì được giải thoát hay chỉ là chỉ là sự mất mát mãi mãi không thể tìm về ?Gió giật chiếc áo mỏng tang và vút vào không trung bao la. Ai đó nói : Trên đời này không có cái gì là tuyệt đối, cũng chẳng có gì là vô hạn. Mỗi vật khi sinh ra trong cuộc đời này đã tự trói buộc mình vào vòng quay của tự nhiên. Gió cũng không phải là vô hạn, và tự do cũng không bao giờ có ý nghĩa tuyệt đối.
Nhưng vạn vật từ khi sinh ra đời, được cho một cuộc sống, đã cố gắng dứt mình ra khỏi sự trói buộc lúc nào còn có thể, bằng cách nào có thể- bằng cuộc đời của chính mình. Gió cũng là sự sống và gió cũng có cuộc đời, có cả số phận, có bắt đầu và cũng có kết thúc, chỉ có điều vòng quay của gió là bất tận, nối tiếp đến vô cùng vì thế cứ một cơn gió tan biến thì ở một nơi nào đó một cơn gió mới lại bắt đầu cuộc hành trình của mình.
Gió là vô hình nhưng gió vẫn hiện hữu quanh ta. Ta cảm nhận được gió mặc dù không nhìn thấy gió, đó là 1 điều trái với qui luật tự nhên nhưng cũng đúng thôi bởi gió có cụôc sống của gió, điều đó có nghĩa là gió đang tồn tại và ta nhận ra gió dù bản chất gió là vô hình, vô sắc.
Gió dễ bị lạc huớng vì thế cỏ xao động khi gió thổi qua giúp gió định huớng, nhận ra chính mình và cũng giúp ta nhận ra ở đó có gió đang thổi. Gió đến từ hư vô rồi gió cũng sẽ trở về hư vô…
Câu chuyện về gió có lẽ vì thế mà sẽ chẳng khi nào kể hết bởi vì những câu hỏi bé đặt ra vẫn còn rất nhiều… nhưng đến một ngày, bé sẽ hiểu : gió đến từ đâu và gió sẽ đi đâu ? Vì giống như gió, bé rồi sẽ lớn lên và trưởng thành. Bé sẽ viết tiếp câu truyện kể về gió…
Ngoài kia, gió đang thổi… vẫn vi vu… gió thổi qua làm chiếc chuông gió kêu vang những âm thanh thánh thót và trong vắt… gió vẫn đang thổi… thật nhẹ nhàng như lời ru của mẹ

Hanahime – Y!m: bichtra89



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Ngày của gió
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Forum lớp toán :: Thư giãn :: Truyện tranh-truyện chữ-
Chuyển đến